Bài ghi Ngữ văn 6 - Bài 21+22
Bạn đang xem tài liệu "Bài ghi Ngữ văn 6 - Bài 21+22", để tải tài liệu gốc về máy hãy click vào nút Download ở trên.
Tóm tắt nội dung tài liệu: Bài ghi Ngữ văn 6 - Bài 21+22
Ghi tập Bài 21 VƯỢT THÁC I/ Đọc – tìm hiểu chú thích : 1/ Tác giả: Võ Quảng - Võ Quảng (1920-2007), quê ở tỉnh Quảng Nam. - Là nhà văn chuyên viết cho thiếu nhi. 2/ Tác phẩm: - Văn bản ”Vượt thác” trích từ chương XI của truyện “Quê nội” (1974). - Quê nội là tác phẩm thành cơng nhất viết về cuộc sống ở một làng quê ven sơng Thu Bồn vào những ngày sau cách mạng tháng 8 - 1945 II/ Đọc – hiểu văn bản: 1/ Cuộc vượt thác : – Thuyền rẽ sóng lướt bon bon–> đến ngã 3 sông. . . những bãi dâu trãi ra bạt ngàn –>thuyền xuôi chầm chập -> vườn tược um tùm. . . những chàm cổ thụ dáng mãnh liệt đứng trầm ngâm. – Núi cao đột ngột chắn ngang–> thuyền chuẩn bị vượt nhiều thác nước–> nước từ trên cao phóng giữa 2 vách đá dựng đứng–>thuyền vùng vằng cứ trụt xuống quay đầu chạy về. Qua văn bản trên, em hãy viết đoạn văn ngắn miêu tả về hình dáng của Dượng Hương Thư lúc vượt thác. ( Bài này của lớp 6/6 – các em nhớ đọc kĩ văn bản và chép bài vào vở đầy đủ nhé!) KHỐI 6 - TUẦN 22 Ghi bảng Bài 22 PHƯƠNG PHÁP TẢ CẢNH I/ Phương pháp viết văn tả cảnh: 1/ Văn bản a : - Hình ảnh Dương HươngThư trong một chặng đường của cuộc vượt thác. 2/ Văn bản b : - Quang cảnh ở dòng sông Năm Căn. 3/ Văn bản c : Hình ảnh lũy tre làng. A/ Mở bài : “ Lũy tre làng. . của lũy” B/ Thân bài : “ Lũy ngoài cùng. . . không rõ” C/ Kết bài : phần còn lại II/ Bài học : Ghi nhớ SGK_trang 47 cơn a bắt đầu. Mưa lớn tới rất bất ngờ, hơm qua cịn nắng mà hơm nay đã mưa dầm dề. Bất ngờ, lớn và kết hợp với giĩ bão đã làm người dân điêu đứng vì khơng kịp trở tay. Chỉ trong một ngày mà nước đã ngập trắng cả ruộng đồng. Đêm hơm lũ đến, cả nhà em khơng ai dám ngủ. Điện đĩm đã bị cúp hết, trong ánh đèn dầu mờ ảo, khuơn mặt của mọi người hiện lên với vẻ đầy lo âu. Bỗng “soạt” giĩ lớn đã bốc một tấm ton của mái bếp bay lên trời. Em sợ hãi vơ cùng, mẹ thì cứ loay hoay mãi vì sợ nước vào nhà, nhà em khơng cĩ mái gác, thật đáng tiếc. Trong nhà, chỉ cĩ mỗi bố là bình tĩnh, bố vạch ra một kế hoạch và cả nhà tíu tít làm theo. Bỗng mẹ hét lên: Nhìn kìa ! Nước đã vào nhà sau của em rồi. Ở xĩm này, nhà em cao cĩ hạng, vậy mà vẫn bị nước vào thì những thấp hơn chắc là đã tới đầu gối rồi. Đúng sáu giờ sáng, mưa giảm đi, nhưng mực nước lũ thì vẫn cứ dâng cao. Khắp nhà em chỗ nào cũng tồn nước là nước. Mọi người đều leo lên giường nằm cả, chỉ cĩ mẹ là mang ủng đi xuống bếp nấu ăn cho cả nhà. Vì mưa lũ nên khơng đi chợ được và vì thế nhà em khơng cĩ gì ăn, tới bữa chỉ cĩ vài chén cơm và một ít nước mắm mà thơi. Trước giờ, chưa bao giờ em phải chịu kham khổ như thế. Bây giờ, cầm chén cơm lên mới thấy hết vị ngọt của cái ăn và vị đắng của cái đĩi cồn cào. Đang suy nghĩ miên man bỗng cĩ tiếng gọi cửa, bố em vội ra mở. À, thì ra các chú trưởng thơn, phĩ thơn đi phát mì cho các gia đình. Nhà em cĩ bốn người, các chú phát cho mười hai gĩi, nĩi vài câu với bố rồi sau đĩ đi phát tiếp. Bố vẫy tạm biệt họ rồi vội chạy vào buồng, báo cho mọi người hay một tin dữ: các đập nước trong tỉnh đang thay phiên nhau xả một lượng nước rất lớn ra ngồi. Nghe tin, cả nhà em hốt hoảng vơ cùng. Và việc xả lũ ngay lập tức được chứng minh khi một loạt nước ùa vào giường. Thế là từ giường, mọi người ùa lên đầu tủ ngồi và ngủ trên đĩ khi về đêm. Thực chất chỉ cĩ mình em và bà ngủ, cịn bố mẹ thì khơng ngủ mà ngồi canh mực nước. Cuộc sống cứ tiếp diễn như thế cho đến năm ngày sau, nước bắt đầu rút dần và hai ngày nữa thì hết hẳn. Cả nhà em vui mừng
File đính kèm:
bai_ghi_ngu_van_6_bai_2122.pdf

